Đây là điểm mới đáng chú ý trong Thông tư 66/2025 của Bộ Công an, quy định công tác giám sát việc thực hiện quyết định cấm tiếp xúc theo Luật Phòng, chống bạo lực gia đình, có hiệu lực từ ngày 4/9.
4 ngày cấm tiếp xúc sẽ mang đến tác dụng gì? Và cần thêm những giải pháp nào để cắt đứt vòng xoáy bạo lực gia đình?
Theo Thông tư 66/2025 của Bộ Công an, trong thời hạn một giờ từ khi UBND cấp xã hoặc tòa án ban hành quyết định cấm tiếp xúc, trưởng công an cấp xã phải phân công người giám sát và kế hoạch thực hiện.
Người được phân công phải là người có uy tín trong cộng đồng dân cư, có đạo đức tốt, có điều kiện thực hiện nhiệm vụ với tinh thần tự nguyện. Các lựa chọn có thể là tổ trưởng dân phố, trưởng thôn; thành viên tổ bảo vệ an ninh, hội phụ nữ,…
Người có hành vi bạo lực gia đình bị áp lệnh cấm tiếp xúc, phải làm bản cam kết, tham gia giáo dục, hỗ trợ chuyển đổi hành vi bạo lực gia đình và tham gia lao động công ích do UBND cấp xã yêu cầu. Nếu không tuân thủ thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm sẽ bị kỷ luật, xử lý vi phạm hành chính hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Đa số người dân đều ủng hộ những quy định mới nhằm thực hiện hiệu quả việc cấm tiếp xúc sau bạo lực gia đình, dù vẫn còn một số băn khoăn:
"Em nghĩ khoảng thời gian đấy cũng khá phù hợp. Tối đa 4 ngày, họ có thể lựa chọn 2 hoặc 3 ngày sao cho phù hợp hoàn cảnh gia đình mỗi người. Họ cũng được hỗ trợ về vấn đề chăm sóc ở bên hội phụ nữ, hoặc giáo dục lại cho những người có hành vi bạo lực".
"Sẽ rất có hiệu quả. Khi bạo lực gia đình xảy ra mà công an, phụ nữ can thiệp, thì phải bắt ngay người chồng lên đồn và phạt thật nặng. Chứ còn nói hời hợt, phạt cảnh cáo thì về nó thù, nó còn đánh đau hơn. Chỉ có công an mới giải quyết được thôi, chứ lời nói của tổ trưởng dân phố nó chẳng nể đâu".
"Tôi có con trai chuyên môn đàn áp vợ. Tôi bênh con dâu. Răn đe thì chưa chắc nó đã nghe, nhưng mạnh hơn một chút nữa thì lại sợ nó bị đi tù".
"Đề nghị phường in những tờ rơi phát từng gia đình, nói rõ về bạo lực gia đình, chồng đánh vợ, vợ đánh chồng hay chồng đánh con, vợ đánh con thì pháp luật sẽ xử lý như thế nào, để họ biết mà sợ".
"Giữa thành phố và nông thôn, bạo lực gia đình phụ thuộc vào trình độ học vấn của người ta, điều kiện kinh tế, phụ thuộc vào rất nhiều thứ. Cái gì cũng phải có thực tế, sau đó điều chỉnh cho phù hợp".
Theo Luật sư Trần Thị Ngọc Nữ, Trưởng Văn phòng luật sư Trí Việt, quy định về công tác giám sát việc thực hiện quyết định cấm tiếp xúc theo Luật Phòng, chống bạo lực gia đình nếu được thực hiện nghiêm túc và hiệu quả thì có thể trở thành một công cụ quan trọng trong việc bảo vệ nạn nhân và ngăn chặn bạo lực gia đình:
"Nạn nhân có một khoảng cách an toàn với người gây bạo lực, giảm thiểu nguy cơ tiếp xúc gây tổn hại, giảm thiểu tác động tâm lý. Bạo hành có 4 loại: thể chất, tinh thần, kinh tế và tình dục. Tinh thần là một vấn đề gây sang chấn tâm lý rất lớn.
Rất nhiều trường hợp thường hoảng sợ, hoảng loạn và không muốn gặp ai. Vì vậy, khoảng cách này giúp nạn nhân có thời gian và không gian để xử lý cảm xúc, giảm thiểu tác động tâm lý tiêu cực.
Cuối cùng là tăng cường sự giám sát trực tiếp của công an. Tuy nhiên, hiệu quả của biện pháp này còn phụ thuộc vào việc thực hiện và giám sát. Chúng ta phải phối hợp tất cả cơ quan, ban, ngành, đoàn thể để để bảo vệ cho tất cả nạn nhân, phụ nữ cũng như trẻ em".
Đồng tình với quan điểm nay, chuyên gia về ứng phó với bạo lực giới, ThS. Lê Thị Phương Thúy cho rằng, việc Bộ Công an có hướng dẫn cụ thể là tín hiệu đáng mừng, thay vì những quy định chung như trước đây. Sự vào cuộc đa ngành tạo ra mạng lưới bảo vệ kịp thời.
Không chỉ thủ phạm mà cả hai bên gia đình đều được giám sát để ngăn chặn việc tác động, ép nạn nhân rút đơn hay che giấu hành vi bạo lực. Quy định mới cũng yêu cầu thủ phạm trình diện, qua đó răn đe và nhắc họ về tính chất nghiêm trọng của hành vi.
Nạn nhân nhìn thấy sự bảo vệ, thủ phạm thấy rõ sự giám sát, từ đó góp phần nâng cao hiệu quả trong công tác phòng, chống bạo lực gia đình:
"Tôi nghĩ tiền đề để có thể thực hiện lệnh cấm tiếp xúc là phải có báo tin về vấn đề bạo lực gia đình để chủ tịch UBND cấp xã hoặc tòa án có thể ra quyết định thực hiện lệnh cấm tiếp xúc. Bốn ngày hay một ngày đều rất quý, bởi chúng ta có thời gian để đưa nạn nhân lên nhà tạm lánh hay trung tâm công tác xã hội.
Tuy nhiên, nếu không làm chặt chẽ thì nó cũng không có ý nghĩa gì với nạn nhân cả. Bởi thủ phạm chỉ cần giơ con dao lên trong tích tắc là nạn nhân vẫn có thể bị xâm hại. Cho nên, chúng ta phải có biện pháp phối hợp đồng thời việc giám sát lệnh cấm tiếp xúc: phải là răn đe, giáo dục thủ phạm và có sự phối hợp đa ngành từ trong gia đình cho đến các cơ quan, ban, ngành liên quan, đến cộng đồng, giữa các địa phương với nhau để đảm bảo chắc chắn rằng nạn nhân được an toàn".
Góp ý thêm vào việc thực hiện quyết định cấm tiếp xúc sao cho hiệu quả, TS. Trần Thị Thu Hiền, Phó trưởng Khoa Giới và Phát triển, Học viện Phụ nữ Việt Nam cho rằng:
"Trách nhiệm xử lý các vụ việc bạo lực gia đình ở cơ sở chính là của chủ tịch UBND cấp xã, trực tiếp xử lý hoặc phân công xử lý. Khi một vụ việc bạo lực gia đình xảy ra, việc cấm tiếp xúc là một yếu tố, nhưng chúng ta cũng phải xem xét người bị bạo lực gia đình có thể bị các vết thương trước đó hoặc bị sang chấn về mặt tâm lý. Mình cũng có các biện pháp hỗ trợ về mặt y tế kịp thời, hoặc các biện pháp để củng cố, hỗ trợ về mặt tinh thần.
Quan trọng hơn là có những hệ thống giúp họ lên tiếng. Họ phải có một dũng khí và chỉ có lên tiếng thì họ mới có thể phòng, chống bạo lực gia đình một cách triệt để. Ví dụ như các cơ quan bảo vệ quyền phụ nữ và trẻ em, hoặc các cơ quan báo chí để có nghiên cứu, xem xét, đưa tin chính thống về vụ việc, tạo thành một “hệ sinh thái” rất toàn diện".
Mỗi quy định được ban hành không chỉ để xử lý tình huống trước mắt, mà còn gửi đi một thông điệp về sự bảo vệ, cam kết của xã hội với những người yếu thế. Quy định cấm tiếp xúc trong 4 ngày như một “lá chắn” kịp thời, tạo khoảng lặng cần thiết để người chịu bạo lực tìm lại sự an toàn và niềm tin.
Rộng hơn, nó mở ra cơ hội để gia đình, cơ quan chức năng và toàn xã hội chung tay xây dựng một hệ thống bảo vệ bền vững.
Hãy đến với góc nhìn của VOV Giao thông qua bài bình luận: Từ “lá chắn” 4 ngày đến hành trình chặn đứng bạo lực gia đình
Biện pháp cấm tiếp xúc vốn đã có trong Luật Phòng, chống bạo lực gia đình, nay được cụ thể hóa bằng Thông tư 66/2025, với những quy định đáng chú ý như: được thực hiện trong vòng một giờ kể từ khi quyết định được ban hành; công an cấp xã phải phân công người giám sát, có thể là tổ trưởng dân phố, trưởng thôn, thành viên hội phụ nữ, hay tổ bảo vệ an ninh…
Họ không chỉ giữ vai trò “tai mắt” để bảo đảm kẻ bạo hành không đến gần nạn nhân, mà còn có trách nhiệm tuyên truyền, buộc ký cam kết, thậm chí tổ chức lao động công ích. Một dạng giám sát cộng đồng, kết hợp giữa răn đe và giáo dục.
Đây thực sự là một bước tiến lớn, bởi bạo lực gia đình lâu nay vốn bị coi là chuyện riêng trong “bốn bức tường”, khó phát hiện, khó can thiệp. Khi công an cấp xã và cộng đồng được huy động thì không gian riêng tư ấy không còn là “vùng tối” bất khả xâm phạm.
Thông điệp pháp luật rất rõ ràng: bạo lực gia đình không còn là chuyện của riêng gia đình. An toàn của phụ nữ, trẻ em và những người dễ bị tổn thương là trách nhiệm chung của cả cộng đồng.
4 ngày cấm tiếp xúc, dù có thể ngắn ngủi, nhưng vẫn mang đến khoảng lặng cần thiết để nạn nhân bình tâm, tìm kiếm sự hỗ trợ; đồng thời như “chiếc phanh” khẩn cấp kéo chậm vòng xoáy, tạo khoảng cách để người gây bạo lực có cơ hội suy nghĩ lại hành vi của mình.
Tuy nhiên, 4 ngày chỉ là quãng thời gian khởi đầu. Điều gì sẽ xảy ra sau đó? Kẻ bạo hành, nếu vốn đã quen với “quyền lực” và cơn giận dữ, thì có thực sự thay đổi chỉ vì ký cam kết và nghe vài lời khuyên răn không?
Hay họ sẽ dồn nén sự tức tối để rồi bùng phát mạnh hơn khi vòng giám sát kết thúc? Nạn nhân có thực sự cảm thấy an toàn hơn, hay lại nơm nớp lo sợ rằng 4 ngày kia chỉ là “khoảng lặng trước giông bão”?
Vì thế, khi lớp bảo vệ tạm thời khép lại, cần có một vòng tay rộng lớn hơn để nạn nhân không trở lại với nỗi sợ cũ, với một hệ thống giải pháp nối tiếp, đồng bộ và bền bỉ.
Trước hết, các địa phương cần phát triển mạng lưới nhà tạm lánh và trung tâm hỗ trợ khẩn cấp, để nạn nhân có thể tìm nơi an toàn dài ngày khi cần. Cùng với đó là đường dây nóng hoạt động 24/7, kết nối nhanh nhất với cơ quan công an, dịch vụ y tế và tư vấn tâm lý.
Sau 4 ngày, phải có những bước tiếp theo như đánh giá nguy cơ tái diễn, xem xét lệnh bảo vệ dài hạn, thậm chí áp dụng biện pháp cưỡng chế mạnh hơn nếu hành vi bạo lực nghiêm trọng.
Một yếu tố then chốt khác là giáo dục và phục hồi hành vi. Người gây bạo lực cần được tham gia các lớp tập huấn kỹ năng kiểm soát cảm xúc, tư vấn tâm lý và chương trình cộng đồng. Đó là cơ hội để họ học cách làm lại từ đầu, sống trách nhiệm hơn với gia đình.
Còn nếu không, khi việc giáo dục không mang lại hiệu quả, hoặc hậu quả hành vi đã ở mức nghiêm trọng, thì án phạt tù là lời răn đe nghiêm khắc, khẳng định rằng bạo lực gia đình không thể được dung thứ trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Cùng với đó, người giám sát trong cộng đồng cần được trang bị kỹ năng chuyên nghiệp. Bởi dù gần dân, sát thực tế, nhưng liệu họ có đủ kỹ năng nhận diện, đủ bản lĩnh xử lý khi kẻ bạo hành manh động hay không?
Việc theo dõi, nhắc nhở hay can thiệp không thể chỉ dựa vào tinh thần tình nguyện. Họ phải được tập huấn về cách xử lý tình huống nguy hiểm, cách liên lạc nhanh với công an và có cơ chế bảo vệ để không bị trả thù.
Bên cạnh đó, phải có chế độ hỗ trợ thỏa đáng về chi phí và điều kiện làm việc, nếu không thì ít người sẵn sàng đảm nhận công việc dễ va chạm và dễ ảnh hưởng tình làng nghĩa xóm. Chỉ khi được trao đầy đủ công cụ thì người giám sát mới có thể trở thành “điểm tựa” vững chắc cho cả nạn nhân và cộng đồng.
Một giải pháp dài hơi không thể thiếu là truyền thông, giáo dục bình đẳng giới. Bạo lực gia đình vốn là “căn bệnh” ăn sâu trong cấu trúc quyền lực bất bình đẳng, trong định kiến giới, và trong tâm lý “xấu chàng hổ ai” khiến nhiều phụ nữ cam chịu.
Do đó, trường học, báo chí, mạng xã hội và các chiến dịch truyền thông cần liên tục gieo vào nhận thức cộng đồng thông điệp: bình đẳng giới là nền tảng của gia đình, không ai có quyền áp đặt, kiểm soát hay dùng bạo lực với vợ, chồng và con cái.
Khi gốc rễ bạo lực đã được ngăn chặn ngay từ ý thức, khi chuẩn mực ứng xử văn nh trở thành thói quen thì những biện pháp hành chính, như cấm tiếp xúc, sẽ ít phải sử dụng hơn.
Biện pháp mới trong Thông tư 66 là thành quả sau quãng thời gian dài đấu tranh với bạo lực gia đình, nhưng cũng là lời nhắc nhở rằng hành trình phía trước vẫn còn rất dài. Chỉ khi tất cả cùng vận hành, biến “bức tường” 4 ngày thành một thành lũy kéo dài, thì vòng xoáy bạo lực mới được ngăn chặn tận gốc trong từng mái ấm gia đình.