Sài Gòn và những hàng me xanh

Sài Gòn - TP.HCM có nhiều điều để nhớ, để thương và để hoài niệm. Nhưng với không ít người, ký ức lại bắt đầu bằng những hàng me xanh trải dài trên khắp những con đường quen.

Dưới tán cây rì rào trong nắng sớm, nhịp sống thành phố dường như chậm lại đôi chút, đủ để người ta cảm nhận vẻ dịu dàng rất riêng của Sài Gòn. Những hàng me không chỉ che mát phố phường mà còn lưu giữ biết bao kỷ niệm, trở thành một phần ký ức thân thương của nhiều thế hệ.

 

 

Con đường rợp bóng me xanh trên đường Phùng Khắc Khoan

Sài Gòn - TP.HCM với nhiều người, đó không chỉ là một địa danh, mà còn là một phần của tuổi trẻ. Tôi lên TP.HCM học tập rồi ở lại làm việc đến nay cũng đã tròn 12 năm. 12 năm không quá dài so với cuộc đời một con người, nhưng cũng đủ để thành phố này trở thành một phần ký ức, nếu mai này rời xa chắc sẽ nhớ nơi này lắm. Nhớ mỗi sáng thức dậy, nghe tiếng xe cộ ngoài đường, nhìn dòng người tất bật, đủ để tôi biết mình vẫn đang ở nơi đã ôm lấy biết bao ước mơ của tuổi trẻ.

Người ta thường nhớ về TP.HCM bằng những tòa nhà cao tầng, những con phố không ngủ, những quán cà phê góc nhỏ hay chỉ đơn giản là cơn mưa chợt đến vội đi. Còn tôi, mỗi khi nghĩ về thành phố này, điều hiện lên đầu tiên lại là những hàng me xanh. Có lẽ chẳng nơi nào những hàng me lại trở thành một phần ký ức tự nhiên đến thế. Chúng đứng lặng lẽ dọc theo những con đường quen thuộc, không phô trương, không ồn ào, chỉ âm thầm che mát từng bước chân người qua lại.

Có những buổi sáng lái xe đến cơ quan, ánh nắng len qua từng tán lá, những đốm sáng nhảy múa trên mặt đường. Gió khẽ lay, lá me rung rinh, tạo nên thứ âm thanh rất nhỏ nhưng đủ làm lòng người dịu lại giữa nhịp sống hối hả. Bất giác, tôi giảm ga, đi chậm hơn một chút. Không phải vì vội vàng đã hết, mà vì muốn giữ lại khoảnh khắc bình yên ấy thêm vài giây nữa. Sài Gòn là thành phố của những bước chân nhanh. Nhưng cũng chính dưới những hàng me ấy, người ta lại tìm được khoảng lặng hiếm hoi cho riêng mình.

Nguyễn Du, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Lý Tự Trọng, Lê Thánh Tôn... bao thế hệ đã đi qua những con đường ấy. Có người lần đầu đến thành phố với chiếc ba lô còn mới, đầy hy vọng. Có người đã lập nghiệp, dựng xây gia đình. Có người rời đi, nhưng ký ức về Sài Gòn vẫn còn nguyên trong từng hàng cây, từng góc phố. Những hàng me dường như chứng kiến tất cả. Chúng thấy thành phố lớn lên từng ngày, thấy những con đường đổi khác, thấy những dòng xe ngày một đông hơn. Nhưng điều kỳ lạ là mỗi mùa lá xanh trở lại, người ta vẫn nhận ra Sài Gòn của mình không hề mất đi sự dịu dàng vốn có.

12 năm sống ở Sài Gòn, tôi đã đi qua không biết bao nhiêu con đường góc hẻm. Có con đường giờ đã khác xưa, có góc phố đã đổi thay theo nhịp phát triển của thành phố. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất vẫn là những hàng me còn đó. Chúng như những người bạn cũ, lặng lẽ chờ đợi, không cần ai nhớ đến, nhưng chỉ cần bắt gặp là ký ức lại ùa về. Có lẽ vì thế mà mỗi khi có dịp, tôi lại thích thong dong chạy xe qua những con đường rợp bóng me.

Không cần đi đâu thật xa, cũng chẳng cần tìm điều gì đặc biệt. Chỉ đơn giản là để cảm nhận thành phố bằng một nhịp chậm hơn. Để nghe tiếng lá xào xạc, để hít một hơi thật sâu mùi nắng quyện với màu xanh của cây lá, để thấy TP.HCM vẫn luôn có những khoảng bình yên giữa dòng chảy không ngừng của cuộc sống.

Người ta vẫn thường nói, một thành phố đáng nhớ không chỉ vì những công trình lớn hay những con đường rộng, mà còn bởi những điều rất đỗi bình thường khiến trái tim ta rung động. Với tôi, những hàng me xanh chính là một điều bình thường đẹp đẽ như thế. Nếu một ngày nào đó phải rời xa nơi này có lẽ điều khiến tôi nhớ nhất sẽ không phải là những tòa nhà cao hay những đại lộ đông xe. Mà sẽ là cảm giác được đi dưới những tán me vào một buổi sáng trong veo, khi nắng vừa thức giấc, gió khẽ lùa qua kẽ lá, và cả thành phố như dịu dàng hơn một chút.

Sài Gòn - TP.HCM vẫn luôn rộng mở. Và biết đâu, chính những hàng me xanh ấy đã âm thầm níu giữ biết bao người ở lại. Bởi giữa một thành phố luôn chuyển động, vẫn có những khoảng xanh đủ để trái tim tìm thấy bình yên. Và với nhiều người, trong đó có tôi, đó chính là một Sài Gòn rất đỗi thân thương, rất đỗi để nhớ... để thương.