ĐANG TẢI DỮ LIỆU...

Cần phân tách rõ sự khác nhau của mô hình quản lý khu du lịch quốc gia 

Quách Đồng
Mặc dù Luật Du lịch đã ban hành được 4 năm, Chính phủ cũng đã ban hành nghị định hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Du lịch, nhưng chưa có nghị định quy định mô hình quản lý các Khu Du lịch Quốc gia.

Đặc biệt, một số Khu Du lịch Quốc gia cũng đã được thành lập hoặc được phê duyệt, đòi hỏi phải có quy định về mô hình quản lý các khu du lịch Quốc gia thống nhất trên toàn quốc.

Dự thảo Nghị định quy định mô hình quản lý Khu du lịch Quốc gia (KDLQG) do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch soạn thảo có 3 chương, 11 Điều, gồm: những quy định chung; Quản lý KDLQG và Điều khoản thi hành. Cụ thể, về mô hình quản lý, dự thảo quy định KDLQG được thành lập theo mô hình đơn vị sự nghiệp công lập, trừ trường hợp KDLQG do doanh nghiệp tự đầu tư, phát triển.

KDLQG nằm trên địa bàn một tỉnh thì UBND cấp tỉnh quyết định thành lập Ban quản lý. Trường hợp KDLQG nằm trên địa bàn từ 2 tỉnh trở lên, UBND cấp tỉnh quyết định thành lập Ban quản lý đối với phạm vi của KDLQG trên địa bàn do tỉnh mình quản lý và thống nhất quy chế phối hợp quản lý với UBND tỉnh còn lại.

Trường hợp KDLQG do doanh nghiệp đầu tư hình thành, mô hình quản lý KDLQG theo quy định của pháp luật về doanh nghiệp.

Đối với KDLQG nằm trên địa bàn từ 2 tỉnh trở lên, UBND tỉnh nơi có phần diện tích KDLQG lớn hơn chủ trì, phối hợp với tỉnh còn lại xây dựng Quy chế phối hợp để thống nhất ký ban hành sau khi có ý kiến của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

 Về cơ chế tài chính, dự thảo Nghị định về mô hình Ban Quản lý các KDLQG quy định: Ban quản lý các KDLQG được thực hiện cơ chế tự chủ tài chính đối với đơn vị sự nghiệp công lập.

Đối với các khu du lịch quốc gia đã được công nhận trước ngày Nghị định này có hiệu lực thì trong thời hạn 12 tháng kể từ ngày Nghị định này có hiệu lực, UBND cấp tỉnh quyết định tổ chức lại Ban quản lý theo quy định.

Dự thảo nghị định quy định về mô hình quản lý KDLQG đã được gửi xin ý kiến các Bộ, ngành và các địa phương liên quan. Hiện dự thảo nghị định đang được trình Chính phủ xem xét, banh hành sau khi Ban soạn thảo chỉnh lý theo ý kiến thẩm định của Bộ Tư pháp.

Khu du lịch quốc gia hồ Tuyền Lâm (ảnh: thongtindalat24h.vn)

Dự thảo nghị định quy định về KDLQG đặt ra những giải pháp nào để thống nhất quản lý các KDLQG nằm trên địa phận từ 2 tỉnh trở lên? Những quy định mới sẽ góp phần phát huy tiềm năng, lợi thế của những khu vực được quy hoạch, xây dựng thành KDLQG ra sao?

Phóng viên VOV Giao thông có cuộc phỏng vấn ông Hà Văn Siêu, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch - đơn vị chủ trì soạn thảo nghị định:

PV: Thưa ông, lâu nay, mô hình quản lý các khu du lịch quốc gia nằm trên địa bàn từ hai tỉnh trở lên chưa thực sự hiệu quả. Dự thảo nghị định giải quyết vấn đề này như thế nào?

Ông Hà Văn Siêu: Đây là một nội dung có sự quan tâm tranh luận rất nhiều và cũng rất khó mà cho đến nay cũng chưa giải quyết được một cách thỏa đáng. Hiện tại chỉ có 2 khu du lịch quốc gia trên địa bàn hai tỉnh như vậy.

Chúng tôi nhận thức rằng pháp luật phải quản lý hiệu quả.

Vì vậy, dự thảo nghị định cũng đã đề xuất phương án án mỗi cấp tỉnh có một ban quản lý để thực hiện việc quản lý khu du lịch quốc gia trên địa bàn của tỉnh mình. Nhưng phải có một quy chế phối hợp với tỉnh còn lại trong việc quản lý mà quy chế phối hợp này phải có vai trò tham gia ý kiến quyết định của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch để quy chế phối hợp này có tính khả thi, điều phối hài hòa được việc quản lý giữa hai tỉnh trên một khu du lịch quốc gia.

Cũng có ý kiến đề nghị có thể gia thuộc địa bàn hai tỉnh thì đề xuất Ban quản lý khu du lịch quốc gia thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Tuy nhiên, trong Nghị định, Ban quản lý vẫn phải thực hiện những nhiệm vụ, chức năng và hoàn thành sứ mệnh là quản lý quốc gia.

PV: Theo ông, nếu dự thảo nghị định được ban hành thì nó sẽ có tác động xã hội như thế nào?

Ông Hà Văn Siêu: Nghị định này là mong đợi của toàn ngành từ lâu để định hình và định hướng phát triển du lịch thông qua phát huy vai trò của những khu du lịch quốc gia, là những trọng điểm du lịch của cả nước.

Theo quy hoạch tổng thể phát triển du lịch Việt Nam 2030 thì Việt Nam có 49 địa bàn tiềm năng để đầu tư, phát triển trở thành khu rừng quốc gia.

Với những tài nguyên du lịch đặc sắc về thiên nhiên và văn hóa thì 49 khu tiềm năng này sau khi được quy hoạch, được đầu tư phát triển và được công nhận là khu du lịch quốc gia sẽ trở thành những ngôi sao sáng, những điểm đến hấp dẫn nhất, là những thương hiệu du lịch mạnh nhất của du lịch Việt Nam trên bản đồ du lịch Việt Nam và du lịch thế giới.

Nghị định này sẽ là một đường hướng, là khuôn khổ, định hướng quản lý, làm sao hiệu quả nhất và có một lộ trình, sợi chỉ dẫn dắt quá trình phát triển theo chiến lược phát triển chung của du lịch Việt Nam.

Về góc độ xã hội thì những khu du lịch quốc gia là những mô hình điển hình về phát triển du lịch, phát huy được những yếu tố về tài nguyên thiên nhiên, văn hóa, con người, bản sắc địa phương để trở thành những khu du lịch, trở thành biểu tượng của một vùng, vừa giúp cho du lịch phát triển dược giúp cho khai thác hiệu quả tối ưu tài nguyên thiên nhiên, về văn hóa con người vùng đất đó. Tài nguyên du lịch ở địa bàn đó sẽ được thực hiện có hiệu quả và có định hướng.

Sự quản lý khu du lịch quốc gia thông qua Nghị định này sẽ thống nhất trên cả nước.

PV: Xin cảm ơn ông!

Khu du lịch Núi Bà (ảnh: TTX)

Những quy định mới tại dự thảo Nghị dịnh quy định về mo hình quản lý các KDLQG đã đáp ứng được nhu cầu bức thiết cảu thực tế đặt ra? Nếu được ban hành, dự thảo nghị định này sẽ có những tác động xã hội như thế nào?

Phóng viên VOV Giao thông đã phỏng vấn TS Đinh Xuân Thảo, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp của Quốc hội:

PV: Thưa ông, ông đánh giá như thế nào về tính cấp thiết của dự thảo nghị định này?

TS Đinh Xuân Thảo: Đây thực sự là rất cần thiết vì Luật Du lịch ban hành từ năm 2017, Chính phủ đã có Nghị định hướng dẫn thi hành Luật rồi, nhưng riêng nội dung về mô hình quản lý khu du lịch là chưa được quy định.

Cho nên hàng chục khu du lịch quốc gia trong cả nước có nhiều mô hình quản lý khác nhau, có những nơi là một cơ quan quản lý hành chính nhà nước, có nơi theo mô hình của doanh nghiệp. Thậm chí có nơi chưa có tổ chức chuyên trách quản lý khu du lịch.

Cho nên việc ban hành Nghị định để quy định về mô hình quản lý khu du lịch quốc gia rất cần thiết cấp bách.

PV: Với những quy định tại dự thảo, theo ông đã đáp ứng được yêu cầu cấp thiết đó hay chưa?

TS Đinh Xuân Thảo: Về cơ bản thì nó cũng đáp ứng được, đưa ra được mô hình quản lý các khu du lịch quốc gia, có phân tích các loại mô hình, đề xuất ban quản lý là đơn vị sự nghiệp công lập cơ bản là rõ và phù hợp.

Tuy nhiên, cần làm rõ hơn về theo phạm vi điều chỉnh thì không áp dụng đối với khu du lịch quốc gia, mà giao cho các Bộ và cơ quan ngang Bộ quản lý. Nếu thế, mô hình quản lý không theo Nghị định này thì sẽ có nghị định riêng hay là quy định như thế nào.

Thứ hai là về khu du lịch quốc gia có liên quan đến hai tỉnh trở lên, các luật khác quy định là thuộc thẩm quyền của Trung ương, nhưng trong này nói là khu du lịch đó nằm nhiều về tỉnh nào thì đơn vị đó là chủ trì, tạo ra một cơ chế phối hợp.

Trên thực tế cái này cũng rất khó, ngay cả xác định địa phương nào lớn hơn, nhiều hơn về địa lý, về danh lam thắng cảnh, tài nguyên du lịch phải rõ chứ không thì sẽ xuất hiện xung đột, tranh chấp ở đây.

PV: Theo ông có cần sự phân tách giữa các khu du lịch quốc gia do Nhà nước đầu tư, tư nhân đầu tư hoặc khu du lịch quốc gia nằm trong khu di sản thiên nhiên thế giới hoặc gắn với các di tích khu bảo tồn văn hóa lịch sử hay không?

TS Đinh Xuân Thảo: Phân biệt giữa các khu du lịch quốc gia do Nhà nước đầu tư, tư nhân đầu tư… cái đó là cần thiết, nhưng cái đấy nó không thuộc phạm vi đối tượng quy định của nghị định này.

Nhưng ở đây phải có phân biệt, phân tách rõ sự khác nhau của mô hình quản lý ở các khu du lịch này. Rõ ràng là đặc thù, tính chất của khu du lịch quốc gia, quy mô lớn gắn với di sản thiên nhiên thế giới thì nó cũng sẽ khác với khu văn hóa vật thể, phi vật thể chẳng hạn.

Bởi vì đặc thù bảo vệ của nó khác nhau, rồi đầu tư khác nhau. Cho nên quy định phải có tiêu chí để phân định quy mô, tổ chức của các Ban quản lý.

PV: Theo ông, nếu nghị định được ban hành các tác động xã hội như thế nào?

TS Đinh Xuân Thảo: Đối với khách du lịch thì nó sẽ tốt cho du khách đến các khu du lịch thì người ta yên tâm và nhất là sự liên kết Ban quản lý của các khu vực, nhất là các tỉnh thực hiện liên kết vùng trong du lịch thì vai trò của các Ban quản lý này như một cầu nối để liên kết lại với nhau.

PV: Xin cảm ơn ông.

Dù chưa có quy định về mô hình quản lý, nhưng hiện đã có 28 Khu du lịch Quốc gia đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt quy hoạch phát triển tổng thể, trong đó có 6 khu được công nhận là Khu du lịch Quốc gia.

Việc chưa có mô hình thống nhất, khiến các Khu du lịch Quốc gia hoạt động thiếu thống nhất, thiếu hiệu quả, gây lãng phí tài nguyên du lịch.

Dự thảo nghị định về mô hình quản lý khu du lịch quốc gia được cho là sẽ đáp ứng được những bất cập này.

Bạn kỳ vọng gì vào dự thảo nghị định này? Nếu được ban hành, các quy định mới sẽ góp phần phát huy tiềm năng các khu du lịch quốc gia tại các địa phương như thế nào?

Mời các bạn cùng chia sẻ ý kiến, đóng góp cho Dự thảo qua hotline 02437.91.91.91, qua fanpage VOVGT, hoặc có thể góp ý trực tiếp trên Cổng thông tin điện tử của Bộ Tài chính.

---

Đừng quên đón nghe và tương tác với “Dự thảo trên tay” lúc 15h30 đến 15h50, thứ hai và thứ tư hàng tuần trên FM91, vovgiaothong.vn, hoặc trên các nền tảng podcast dành cho di động: Spotify, Apple Podcast và Google Podcast.

 

Bình luận

Đi lại

Đô thị

Giải trí

Kinh doanh

Diễn đàn